Đáp án: Chọn C. Vì một nam châm vĩnh cửu có đặc tính có thể hút các vật bằng sắt. Lời kết. Nam châm vĩnh cửu được ứng dụng rất nhiều trong sản xuất và đời sống. Do đó, việc tìm hiểu và học hỏi các kiến thức về nam châm vĩnh cửu là cực kỳ cần thiết.
24 Tháng tư 2011. #7. Thôi thì đoán ah:">. Theo em thì không thể chế tạo được động cơ vĩnh cửu. Theo định luật: bảo toàn và chuyển hóa năng lượng, ta biết: năng lượng không tự sinh ra hoặc mất bớt đi, nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác, từ vật này sang vật
Du lịch Vinh có gì chơi? Ăn gì ở Vinh ngon nhất. ban đầu thành xây bằng đất và đến đời vua Minh Mạng thì được nâng cấp, xây bằng đá ong với quy mô to lớn, kiên cố hơn. Thành có 6 cạnh, 6 góc, chu vi khoảng 2.520m. giấy khai sinh phô tô có công chứng ( nếu có trẻ em
Điều đó có nghĩa là tốc độ của động cơ bằng từ trường quay. Nam châm vĩnh cửu được sử dụng làm rôto để tạo ra từ thông không đổi, hoạt động và khóa ở tốc độ đồng bộ. Nếu khe hở không khí lớn, thì tổn thất do gió của động cơ sẽ giảm. Các cực
Điều này làm cho bên phải và bên trái của bánh xe sẽ có mô men bằng nhau. Như thế, bánh xe sẽ đứng im mà không tài nào tự quay được. Năm 1717, một tiến sĩ người Pháp cũng tuyên bố đã phát minh ra 1 loại động cơ vĩnh cửu bằng phương pháp "bánh xe tự động" tương
Dù ở bất kỳ hình dạng nào, nam châm vĩnh cửu đều có 2 từ cực Nam và Bắc. Ở trạng thái tự do, cực nam của nam châm chỉ hướng nam, còn cực bắc chỉ hướng Bắc. Các loại nam châm vĩnh cửu đang được sử dụng rộng rãi Phân loại theo chất liệu. Oxit sắt. Thép các bon.
uI7Ix. Kết quả tìm kiếm Tìm "nếu có điều gì vĩnh cửu được" được 1 bài 1 bài có nhạc nghe. Lần tìm này mất 0,474 giây. Mãi Mãi Bên EmTác giả Từ Công PhụngCa sỹ thể hiện Trần Cao; Mai Đăng Phi; Từ Công Phụng; Hoàng Nguyên; HKLNếu có điều gì vĩnh cửu được. Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta. Bờ môi ngoan, hương tóc rũ vai mềm. Từng ngày dài hồn anh mãi tương tư. Gọi tên em lòng náo nức đêm mơ. Anh mơ sẽ bên em cho đến tận cuộc đời. Nếu có.
Nếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta Đó là 2 câu đầu trong ca khúc mang tên Mãi Mãi Bên Em của nhạc sĩ Từ Công Phụng, để dành tặng cho vợ của mình là bà Kim Ái. Đối với một người phụ nữ, dù có đi qua bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu gian khó trên đời, thì chỉ cần có được câu nói đó của người bạn đời của mình là cũng đủ để hạnh phúc mãn nguyện. Click để nghe tác giả Từ Công Phụng hát ca khúc Mãi Mãi Bên Em Theo lời của nhạc sĩ, ông cho rằng trên đời này không có gì tồn tại mãi mãi. Đời người hữu hạn, tất cả mọi thứ rồi cũng đến lúc sẽ phai tàn. Nhưng nếu có một điều gì vĩnh cửu, thì đó sẽ là tình yêu. Vì khi xác thân con người có không còn nữa, tình yêu là thứ duy nhất có thể để lại được trên thế gian này. Bà Kim Ái là người vợ thứ 2 của nhạc sĩ Từ Công Phụng. Họ đến với nhau trong khoảng thời gian mà nhạc sĩ gọi đó là những thời điểm buồn đau nhất của cuộc đời 1975-1980. Nhưng rồi dưới vực thẳm tuyệt vọng, lẻ loi đã có mầm mống của hạnh phúc và sum vầy, nâng con người bừng sống dậy. Gặp và thương yêu nhau trong thời điểm đó, hẳn là người ta sẽ biết trân quý nhau trong từng khoảnh khắc quý giá của đời sống. Năm 1980, Từ Công Phụng – Kim Ái quyết định tha phương để vượt thoát ra khỏi những nỗi khổ đau, xây dựng tổ ấm trên xứ người. Họ bên nhau trong từng giây phút, cùng nhau đi qua những biến cố cuộc đời. Mang ơn người người vợ đã song hành cùng mình trong hành trình đó, nhạc sĩ đã sáng tác một tuyệt phẩm lãng mạn và tuyệt đẹp em, lại đây với anh ngồi đây với anh trong cuộc đời này nghe thời gian lướt qua mùa xuân khẽ sang chừng như không gian đang sưởi ấm những giọt tình nồng tay này tay nắm tay nhìn nhau đắm say như chưa bao giờ nghe chừng trong mắt nâu hồn anh đã tan thành mùa xuân ngọt ngào phủ ấm thiên đường đôi ta… Click để nghe Tuấn Ngọc hát Tình Tự Mùa Xuân Đó là bài hát mang tên Tình Tự Mùa Xuân, tràn đầy những lời ngọt ngào và trìu mến. Để có được những giây phút tình tự mùa xuân này, họ đã thực sự phải trải qua rất nhiều phong ba của cuộc đời đã qua đi ngày tháng úa môi sầu nhớ tình người buồn tênh em chút giọt lệ ấm, khóc mừng một ngày hạnh phúc miên man… Qua, ngày buồn đã qua vì đã có ta trong cuộc đời này em, ngồi đây với anh cùng nhau lắng nghe giòng sông đang thầm thì trong tóc những khúc nhạc tình… Click để nghe nhạc sĩ Từ Công Phụng hát Tình Tự Mùa Xuân Tuy nhiên cuộc sống êm đềm của vợ chồng nhạc sĩ Từ Công Phụng lại một lần nữa gặp thử thách, lần này là dai dẳng hơn, làm đảo lộn cuộc sống, đối diện với lằn ranh sinh tử. Ông bị bạo bệnh, hai lần ung thư vào những năm 2006 và 2010. Nhưng sau những năm tháng kiên trì chữa chạy cùng với sự chăm sóc hết lòng của người vợ, nhạc sĩ Từ Công Phụng đã chiến thắng căn bệnh hiểm nghèo. Khi đã đi qua tất cả những thăng trầm của đời người, nhạc sĩ nghiệm ra rằng tình yêu cuộc sống và tình yêu dành cho người chính là sự cứu rỗi linh hồn. Những nỗi buồn của quá khứ cần được sưởi ấm bằng tình yêu và niềm tin về một tương lai tốt đẹp. Ông đã sáng tác Mãi Mãi Bên Em cho những chiêm nghiệm đó Nếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta Dù mai đây trăng có úa bên thềm Và ngày buồn thu tàn kéo qua đây Rồi mùa đông vội vã đến bên ta Anh giữ mãi lời nguyền cùng bên em… Trước khi có được hạnh phúc đó cùng người vợ thứ 2, nhạc sĩ Từ Công Phụng đã từng trải qua mối tình đẹp với ca sĩ Từ Dung, là con gái út của nhà văn Hoàng Đạo – Nguyễn Tường Long nhóm Tự Lực Văn Đoàn. Từ Dung và Từ Công Phụng Từ Dung cũng là tên khai sinh của nữ ca sĩ mà nhà văn Hoàng Đạo đặt cho chứ không phải là nghệ danh đặt theo tên Từ Công Phụng như người ta nhầm tưởng. Từ Dung nghĩa là “hình dung giống mẹ”, vì cha của cô lúc nào cũng thương nhớ người vợ trong hoàn cảnh cách xa về địa lý do thời cuộc. Đôi uyên ương Từ Dung – Từ Công Phụng thập niên 1960-1970 và được nhiều người ngưỡng mộ. Họ từng là một đôi song ca rất được khán giả yêu thích, bên cạnh Trịnh Công Sơn – Khánh Ly hay là Lê Uyên & Phương. Click để nghe Từ Dung – Từ Công Phụng song ca bài Mùa Thu Mây Ngàn trước 1975 Tuy nhiên cuộc hôn nhân của họ kết thúc có vẻ không được êm thấm, và sau này không ai muốn nhắc về nhau lần nào nữa. Sau năm 1975, những thay đổi lớn lao của thời cuộc đã ảnh hưởng đến số phận của hàng triệu người. Cuộc sống Từ Dung – Từ Công Phụng bắt đầu có những biến chuyển lớn, việc mưu sinh vất vả, tình cảm cũng dần lạt phai. Cuối năm 1975, khi vẫn còn sống chung, nhạc sĩ Từ Công Phụng đã thấy những rạn nứt và dự cảm rằng sự chia lìa sớm muộn gì cũng xảy ra, nên ông sáng tác ca khúc Như Chiếc Que Diêm, bài hát buồn nhất trong sự nghiệp của ông “Tình ta sớm muộn gì cũng hấp hối…” Click để nghe Tuấn Ngọc hát Như Chiếc Que Diêm Lời bài hát Như Chiếc Que Diêm rất buồn, như là sự cứu vớt bất khả thi cho một quãng đời, cho một cuộc tình đang dần hấp hối Thôi cũng đành một kiếp trăm năm đời người sẽ qua Cũng đành một thoáng chiêm bao tình người cũng xa Cũng phôi pha những điêu ngoa, theo vết môi cười tàn tạ Thôi cũng đành một kiếp phong ba Lệ tình cũng sa xuống đời ta những nguôi ngoai Rồi người cũng xa, cũng xa ta, cũng xa ta theo dòng nghiệt ngã mù lòa… Từ Dung – Từ Công Phụng chính thức chia tay sau đó không lâu. Nhạc sĩ trải qua một thời gian dài dưới đáy sâu tuyệt vọng nữa trước khi gặp được ánh sáng vĩnh cửu đời mình, là người ông đã sáng tác những bài tình ca hạnh phúc để dành tặng Mãi Mãi Bên Em, Tình Tự Mùa Xuân, Ơn Em Giữ Đời Cho Nhau. Bài Đông Kha
Bài hát Mãi Mãi Bên Em - Từ Công Phụng Sáng tác Từ Công Phụng Nếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta Bờ môi ngoan, hương tóc rũ vai mềm Từng ngày dài hồn anh mãi tương tư Gọi tên em lòng náo nức đêm mơ Anh mơ sẽ bên em cho đến tận cuộc đời. Nếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta Rồi mai đây anh sẽ đón em về Mở cửa hồn em vào đó rong chơi Em có thấy tình anh ngát hương hoa Ngây ngất mãi một đời vì em thôi. Đôi khi có những mùa giông bão qua đây Em thấy đời là những hư hao Này em, đừng giấu muộn phiền trong mắt sâu Đừng giấu bàn tay trong tóc mây Hãy tựa đầu lên vai anh Em sẽ thấy mùa xuân về rất nhẹ Từ trái tim anh nồng nàn yêu em. Nếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta Mãi Mãi Bên Em lyrics on ***.com Bờ vai ngoan, hương tóc xoã buông mềm Tình rạt rào như dòng suối vây quanh Dù mai đây hương mùa cũ phôi phai Anh vẫn sẽ yêu em như những ngày trẻ dại. Nếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta Dù mai đây trăng có úa bên thềm Và ngày buồn thu tàn kéo qua đây Rồi mùa đông vội vã đến bên ta Anh giữ mãi lời nguyền cùng bên em.
Bạn đọc thân mến, “Nếu có điều gì vĩnh cửu được, thì em ơi, đó là tình yêu chúng ta” Đây là câu hát mở đầu trong bài Mãi Mãi Bên Em do chính nhạc sĩ Từ Công Phụng sáng tác trình diễn. Với chất giọng trầm ấm nhưng lại trong ngân cùng phong cách điềm đạm, quả tiếng hát “độc” của ca sĩ - nhạc sĩ đã làm say mê lòng người. Nhưng với câu mở đầu ấn tượng ấy, tôi muốn tìm hiểu nguồn cảm hứng sáng tác của nhạc sĩ. Ông là một nhạc sĩ tài hoa trước 1975 ở miền Nam chuyên dòng nhạc trữ tình. Có một điều đáng nói trong những tác phẩm của nhạc sĩ, là tình yêu như thăng hoa, thật lãng mạn, rất đẹp, không phai và dường như chạm đến biên cương vĩnh hằng. Không hề có trong những nhạc phẩm của mình những ca từ buồn phiền, sầu muộn, cay đắng, đổ lỗi, oán trách… cả khi nhiều mối tình khơi nguồn sáng tác của nhạc sĩ là gian truân, sóng gió, đổ vỡ, bất thành. Tâm ý ấy cô đọng qua câu hát tôn vinh tình yêu được nhắc đến trên. Bỏ qua chủ nghĩa hoài nghi nếu có của tác giả, mới nghe câu hát mở đầu này, tưởng chừng người nhạc sĩ đã quá lãng mạn, quá cường điệu, giàu ảo tưởng về tình yêu ở trần đời. Nhưng không, ông đặt cụm từ “có điều gì vĩnh cửu” trong mệnh đề “nếu… được” để ngầm nói rằng “tình yêu chúng ta” tuy đẹp nhưng cũng không chắc là vĩnh cữu. Hóa ra, tuy ca ngợi tình yêu trần thế khi mong cho nó đạt tới tầm vóc vĩnh cửu, thì tác giả cũng biết rõ sự giới hạn khiếm khuyết bất toàn của nó, nên mới thốt lên “Nếu có điều gì vĩnh cửu được, thì em ơi, đó là tình yêu chúng ta”! Tuy nhiên, nếu như tình yêu đôi lứa không thể gọi là vĩnh cửu, vì người trong cuộc bất toàn đổi thay, thì có một tình yêu khác đích thực là vĩnh cửu là trường tồn, đó là tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người, được thể hiện trong tình yêu của Đức Kitô Phục Sinh dành cho các môn đệ, cho chúng ta và cho mọi người. Thật vậy, tràn ngập khắp trong mạc khải Kinh Thánh chúng ta gặp thấy Thiên Chúa tỏ tình yêu thương con người. Ngài là Tình Yêu trong bản thể nên muốn thông trào tình yêu. Ngài thông trào ra khi sáng tạo ra con người giống hình ảnh Ngài, khi sáng tạo muôn vật phản chiếu vinh quang Ngài. Đã là Tình Yêu thì cần có đối tượng để yêu. Con người và mọi thụ tạo là đối tượng của tình yêu Thiên Chúa. “Ta yêu con bằng mối tình muôn thuở” Jer 31,3, đó là điệp ca không ngơi trong suốt lịch sử của Israel, dân được Thiên Chúa tuyển chọn để Ngài thi thố tình yêu khôn cùng của Mình. Với tính tự nhiên, chúng ta chỉ yêu những gì chúng ta thích, những gì hợp nhãn, những gì tốt đẹp. Nhưng Thiên Chúa lại yêu chúng ta ngay khi chúng ta xấu xa, bất chính, tội lỗi, đáng ghét. Tình yêu ấy mang tính thương xót cứu vớt bao la, nhất là khi Ngài cho Người Con nhập thể làm người, dạy dỗ, hướng dẫn, và hiến thân chịu chết. Thánh Phaolô nói rằng hiếm có ai chết thay cho người tội lỗi, họa chăng mới có người dám chết vì kẻ lành. Nhưng Thiên Chúa yêu thương chúng ta khi chúng ta còn là những tội nhân, và Ngài đã cho Con của Ngài chịu chết vì chúng ta x. Rm 5,6-8. Lòng thương xót Chúa có dư đủ bao la để ôm trọn tất cả số lượng tội lỗi khổng lồ của nhân loại và đốt cháy tiêu tan trong cái chết của Đức Kitô. Như chúng ta đã rõ, về phương diện thể xác, lòng thương xót Chúa đã khiến kẻ mù được thấy, kẻ què được đi, người phong được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ đói khát được no đầy x. Lc 7,22. Về phương diện tinh thần, Chúa còn làm những chuyện lạ lùng lớn lao hơn nữa cho người nghèo được nghe giảng Tin Mừng, kẻ dốt được nên khôn, người sợ hãi nên mạnh sức, kẻ trắc nết nên trong sạch, tội nhân nên thánh thiện..., sự hư vô nên con Thiên Chúa. Lý do tại sao như thế chỉ được giải thích bởi vì Ngài đã yêu thương chúng ta và đã yêu “đến cùng” Ga 13,1. Yêu đến cùng là gì nếu chẳng phải là một tình yêu vĩnh cửu, vô biên, vô hạn, vô tận, vô song, vô cùng! Mùa Phục Sinh cho chúng ta cái nhìn rõ nét hơn về tình yêu vĩnh cửu của Đức Kitô. Chính biến cố Phục Sinh cũng như những lần Người hiện ra cho các phụ nữ đạo đức, cho các tông đồ, cho các môn đệ, đều muốn nói lên tình yêu trường cửu của Người. Sự phục sinh của Người như ánh sáng phá tan màn đêm đang bao trùm đoàn môn đệ, như hơi ấm hong khô bao tâm hồn buốt giá, như dòng nước cuốn trôi bao rác rưởi trong tâm hồn, như nguồn sinh lực đang tràn vào những tâm hồn yếu nhược, như hạnh phúc chợt đến cho những ai đang đau khổ bất hạnh, như niềm vui viên mãn cho những ai đang héo hắt sầu buồn, như sương mát cho những tâm hồn héo mòn khô dại, là “nguồn hy vọng nuôi người nản chí, ánh hào quang soi kẻ mù lòa” Thánh thi Kinh Sách tuần Bát Nhật Phục Sinh… Nào chị Maria Madalena và Maria khác đã chẳng vui mừng tột độ khi gặp Chúa Phục Sinh, điều mà trước đấy toàn hữu thể các chị chỉ có niềm đau khôn xiết? Nào tâm hồn hai môn đệ trên đường về Emmau đã chẳng bừng lên nhiệt nồng và ánh sáng khi Chúa Phục Sinh hiện đến đồng hành, đàm đạo, bẻ bánh? Nào các tông đồ đã chẳng đánh bắt được mẻ cá tuyệt vời sau cả đêm ê chề thất bại vừa khi Chúa Phục Sinh vẽ đường chỉ lối? Nào tông đồ Tôma đã chẳng sấp mình thờ lạy nâng cao lòng tin tinh tuyền vào Đức Kitô khi Ngài phục sinh và hiện đến yêu chiều nguyện vọng của ông ?... Mối tình của Chúa Kitô Phục Sinh dành cho tất cả mọi người cũng vẫn vậy, nhất là trong bối cảnh thế giới đang hoang mang nao núng hoảng sợ trước đại dịch Covid 19. Chỉ mong mọi người trên thế gian biết mở rộng tâm hồn đón nhận Ngài, tin yêu, cậy dựa và tín nhiệm tuyệt đối. Hơn bao giờ hết, trong lúc này Chúa Kitô Phục Sinh đang hiện đến với chúng ta theo cách của Ngài, để soi sáng, để nâng đỡ, để ủi an, để kích hoạt lại những gì tốt đẹp mà tội lỗi đã chôn vùi nơi tôi và bạn. Bắt chước thánh Tôma, sau khi cảm nghiệm tình yêu của Chúa Kitô, chúng ta cũng sấp mình dưới chân Chúa và thân thưa rằng “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!” Ga 20,29. Và như thế, xin đuợc phép tác giả hát lại câu mở đầu của nhạc phẩm Mãi Mãi Bên Em “Có một điều vĩnh cửu, em ơi, đó là tình yêu của Giêsu chúng ta!”. Tác giả bài viết Laurensô M. Phan Ngọc Bích
Hôm nay, xuống phố trời Sài Gòn trở lạnh làm bao nỗi nhớ da diết Hà Nội tràn về. Vào Sài Gòn đã 2 năm, quanh năm nắng gió nhưng tôi đã có gần 30 năm trời sống ngoài miền Bắc, lại thêm 2 năm sống và học tập ở Liên bang Nga nên cái lạnh đã ăn vào máu tôi, tôi yêu cái lạnh của mùa đông nhất là tiết trời se lạnh chớm đông. Nghe truyền hình dự báo, trời miền Bắc bắt đầu vào đợt lạnh đầu mùa, lại thêm cái lạnh man mác của Sài Gòn về đêm, tôi nhớ nhà da diết, bố mẹ tôi chắc đang co do mặc áo ấm, quàng khăn len quanh cổ dữ ấm. Chắc bố tôi sẽ thích uống trà nóng hơn vào những ngày này. Mẹ tôi có chiếc khăn len vuông từ lâu lắm rồi, nó không đẹp nhưng ấm lắm. Bố tôi thường mặc chiếc áo Măngtô mầu xám ngồi uống trà, đánh cờ với mấy bác hàng xóm, chắc mọi người vui lắm nhưng có một điều tôi biết chắc là mẹ tôi đang rất nhớ tôi ! Ngày xưa, khi còn bé vào mùa đông mẹ tôi hay mua thêm những chiếc áo ấm cho tôi và các anh trai. Đôi khi mấy anh em trong nhà cũng có dành nhau chiếc áo đẹp. Lớn hơn, khi tôi học cấp 2 thì vào mùa đông tôi thường được người anh ở Liên Xô cũ gửi áo về cho tôi. Những chiếc áo thật đẹp nhưng thường là hơi rộng. Bạn bè trong lớp rất thích những chiếc áo của tôi. Có những bạn trong lớp không có áo ấm, tôi thường lấy những chiếc áo cũ của mình mang đi cho bạn. Mười hai năm học tôi đều là lớp trưởng, tính tôi khá hiền, học khá giỏi và mạnh dạn nên các bạn luôn quý mến. Bước chân vào cuộc đời sinh viên, mùa đông càng ngấm vào máu thịt tôi. Tôi nhớ, cứ vào đầu mùa đông là người Hà Nội lại nô nức nhau đi mua áo ấm, xuống phố đủ sắc mầu, rất đẹp. Mùa đông tới, biết bao cảm giác tràn về Ảnh minh họa Lớp tôi toàn các bạn nữ xinh xinh. Mùa đông đến như thể giúp các bạn nữ đua nhau khoe sắc, nào là áo len, áo da, áo lông, áo măngtô,…khăn thì ôi thôi đủ mầu, đủ loại, nhiều nhất vẫn là khăn len các bạn tự đan, nhiều bạn điệu đà hơn thì được bạn trai tặng những chiếc khăn nỉ đẹp thật đẹp, làm các bạn nữ khác xuýt xoa. Đời sinh viên thật đẹp, tôi chẳng có một người yêu cụ thể nào, vì tất cả các bạn nữ trong lớp ai tôi cũng quý, cũng yêu, một tình yêu bạn bè trong sáng. Tôi không còn làm lớp trưởng nữa mà làm bí thư lớp. Tôi cùng ban cán sự lớp cứ mỗi đợt đông về thường bàn nhau góp tiền, trích quỹ lớp mua áo ấm, khăn len cho những bạn sinh viên nghèo trong lớp. Có bạn khi được tặng áo, tặng khăn đúng vào ngày sinh nhật đã khóc nức nở. Có lẽ đến giờ tất cả lớp tôi vẫn còn nhớ, và những bạn đó vẫn còn giữ những chiếc khăn, chiếc áo ấm đó. Sinh nhật vào mùa đông thật tuyệt, lớp tôi thường tổ chức ngay trên lớp hoặc trong Ký túc xá. Tổ chức trên lớp thì vui lắm, có nhiều bạn hát rất hay giờ đây đã trở thành những ca sĩ nổi tiếng. Tôi thường đánh đàn cho các bạn hát. Còn buổi tối ở kí túc xá, chúng tôi đi xe đạp rồng rắn nhau kéo tới xem văn nghệ. Đứa túm cóc, trái ổi, đứa mang hoa, mang đàn,… ôi thôi đủ thứ, đại loại như có gì mang nấy, miễn sao vui là được. Cả lớp như anh em thân thiết nhau chung vui ngồi hát, quanh đống lửa hoặc cái bếp lò nhưng có khi là bình rượu cần. Đứa nào tới được là hát, say sưa hát. Mùa đông đến như thể giúp các bạn nữ đua nhau khoe sắc Ảnh minh họa Mùa đông thì lạnh lắm, chúng tôi ngồi quây quần bên nhau hát, khói sương trong miệng như khói thuốc lá, một cảm giác thật tuyệt mà chẳng bao giờ các bạn Sài Gòn biết được. Sát ngày tết lớp chúng tôi còn góp tiền đi Xuân Đỉnh, Nhật Tân hay Quảng Bá để mua quất, mua đào tặng thầy cô. Đào ngày đó rẻ lắm, chỉ khoảng 50 ngàn một cây khá đẹp. Đi mua đào, lạc vào rừng đào, rừng quất, hoa mắt chẳng biết chọn cây nào, cái cảm giác thật thú vị, tôi thèm khát cái cảm giác đó lắm, ước gì được quay trở lại,…nhưng giờ theo như tôi biết thì ở Xuân Đỉnh, Nhật Tân và Quảng Bá cũng không còn rừng đào rừng quất như xưa nữa, mà đào, quất cũng đắt đỏ, sinh viên bây giờ chắc cũng khó mua nổi. Mùa đông tới, biết bao cảm giác tràn về và chỉ có mùa đông mới đem lại nhiều thật nhiều cảm xúc cho tôi. Đôi khi tôi đọc lại những câu truyện tôi viết ngày xưa, hình như đều có xuất phát từ nguồn cảm hứng mua đông hoặc mùa xuân. Thực ra trong tôi, mùa đông và mùa xuân là một, tôi không phân biệt được cái danh giới giữa hai mùa này và cũng không muốn tách hai mùa này ra. Nhắc đến cái tên Đông –Xuân trong tôi như ấm áp lên. Có người bạn gái trong Sài Gòn, sợ mùa đông lắm, nhưng có lẽ do tôi hay kể cho em nghe những câu truyện thật ấm áp về mùa đông nên em cũng tò mò muốn biết về mùa đông và cũng thích thú mùa đông. Tôi thường nói theo như tâm lý của con người nếu chúng ta nóng thì có nhu cầu muốn mát, nếu chúng ta lạnh thì có nhu cầu được sưởi ấm. Mùa đông tới, biết bao cảm giác tràn về và chỉ có mùa đông mới đem lại nhiều thật nhiều cảm xúc Ảnh minh họa Sài Gòn thường nhiệt độ rất nóng nên họ mong được mát mẻ, cũng vì đó mà hình thành tính cách của người Sài Gòn thoáng mát, dễ chịu. Người xứ lạnh nói chung, ở miền Bắc nói riêng thường phải trịu lạnh nên luôn có tâm lý muôn ấm áp, mà cảm giác ấm áp thì có mỗi liên hệ gần gũi vô hình với hạnh phúc, có lẽ cũng vì đó mà người miền bắc lãng mạn hơn, đàn ông miền Bắc yêu say đắm hơn. Có lần tôi dứt ruột tặng em chiếc khăn lạnh bằng nỉ mua từ hồi sinh viên, chiếc khăn theo tôi khắp nơi, đi cùng tôi sang Nga luôn. Tặng em, tôi nói với em rằng Khi nào em không còn yêu tôi nữa, em hãy đừng nói, mà trả lại tôi chiếc khăn này. Em thấy khăn đẹp thì nói chiếc khăn tuyệt lắm, em không chịu trả anh đâu. Tôi hứa với em rằng một ngày nào đó, tôi sẽ đưa em ra thăm Hà Nội, thăm lăng Bác, thăm tất cả những địa danh thú vị nhất, đặc trưng nhất của Miền Bắc, và chuyến đi đó nhất định phải vào mùa đông- chỉ có mùa đông, vì mùa đông thật tuyệt !
1. [G] Nếu có điều [Em] gì vĩnh cửu [G] được Thì em [D] ơi [D7] đó là tình [G] yêu chúng [G] ta [Em] Bờ môi [Bm] ngoan, [Am] hương tóc rũ vai [G] mềm Từng ngày [C] dài hồn anh mãi tương [Bm] tư Gọi tên [D] em lòng [D7] náo nức đêm [G] mơ Anh mơ [Am] sẽ bên [Em] em cho đến [G] tận cuộc [D7] đời. [G7] [G] Nếu có điều [Em] gì vĩnh cửu [G] được Thì em [D] ơi đó [D7] là tình [G] yêu chúng [Em] ta Rồi mai [Bm] đây anh [Am] sẽ đón em [G] về Mở cửa [C] hồn em vào đó rong [Bm] chơi Em có [D] thấy tình [D7] anh ngát hương [G] hoa Ngây ngất [D7] mãi một [Am] đời vì em [Em] thôi. ĐK Đôi [Bm] khi có những [Em] mùa giông bão [Am] qua đây Em [Em] thấy đời là những hư [G] hao Này em, [D7] đừng dấu muộn [Em] phiền trong mắt [Am] sâu Đừng [D7] giấu bàn tay trong tóc [G] mây Hãy tựa [G] đầu lên vai [Em] anh Em sẽ [D7] thấy mùa [G9] xuân về rất [G] nhẹ Từ trái tim [D] anh nồng [D7] nàn yêu em. 2. [G] Nếu có điều [Em] gì vĩnh cửu [G] được Thì em [D] ơi [D7] đó là tình [Em] yêu chúng [G] ta Bờ vai [Bm] ngoan, [Am] hương tóc xõa buông [G] mềm Tình rạt [C] rào như dòng suối vây [Bm] quanh Dù mai [D] đây hương mùa [D7] cũ phôi [G] pha Anh vẫn [Am] sẽ yêu [Em] em như [G] ngày trẻ [D7] dại. [G7] [G] Nếu có điều [Em] gì vĩnh cửu [G] được Thì em [D] ơi [D7] đó là tình [G] yêu chúng [Em] ta Dù mai [Bm] đây trăng [Am] có úa bên [G] thềm Và ngày [C] buồn thu tàn [C7] kéo qua [Bm] đây Rồi mùa [D] đông vội [D7] vã đến bên [G] ta Anh giữ [D7] mãi lời [Am] nguyền cùng bên [Em/G] em.
nếu có điều gì vĩnh cửu được thì em ơi